Bình giảng bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh

binh giang bai tho song

Đề bài: Bình giảng bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh.

Bài làm

Tình yêu muôn màu muôn vẻ luôn gợi cảm hứng sang tác của thi nhân.Với Xuân Diệu nhà thơ lúc nào cũng bộc bạch thổ lọ mạnh dạn tâm tư của ông “yêu là chết trong lòng một ít”.Nhưng với nhà thơ nữ Xuân Quỳnh tình yêu của bà ẩn hiện qua từng cơn sóng, tiếng lòng của nhà thơ da diết cồn cào như cơn sóng ập bờ , chính vì thế bài thơ “Sóng” ra đời mang nhiều dư vị.

Dữ dội và diu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Nhà thơ đã sử dụng các tính từ đối lập “ Dữ dội” đối với “dịu êm”, “Ồn ào và lặng lẽ” hình tượng con sóng có lúc cuộn trào , có lúc hiện diện làm nao lòng người.Cơn sóng ấy hay chính là tấm long người phụ nữ lặng lẽ dịu dàng đằm thắm nhưng khao khát tình yêu mãnh liệt.

Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Cơn sóng ấy muốn trải rộng lòng mình muốn tìm không gian để thư thả “tìm ra tận bể”
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau cũng thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.

Tình yêu vượt thời gian , tình yêu thủy chung. “Sóng của ngày xưa”rồi “ngày xong cũng thế” sẽ vẫn dữ dội dịu êm ồn ào nhưng lặng lẽ.Đến đây nhà thơ đã không còn ẩn dụ nữa người con gái ấy vẫn có khát vọng tình yêu cháy bỏng , vẫn bồi hồi vẫn bồn chồn trong lồng ngực, vẫn trẻ trung son sắc và khao khát yêu đương.

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh ,em
Em nghỉ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên

Trước khoảng không mênh mông sóng biếc , cảm xúc kìm nén người em đã bộc lộ tâm tư của chính mình. “Em nghĩ về anh,em”. “Em” nghĩ tới anh em đồng chí hay em nghĩ về anh ,về em ,về tình yêu, về bộn bề nỗi lo trong lòng
“Về biển lớn”. Biển lớn có dung hòa hay nhấn chìm những con sóng khao khát kia

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

“Em” tự hỏi sóng và gió nhưng thực sự trong lòng “em” đang băn khoăn , “em cũng không biết nữa, “khi nào ta yêu nhau”. Câu hỏi em tự đặt ra cho chính em hay cho anh .Tình yêu “em” chẳng thể cắt nổi nghĩa của tình yêu.Chỉ biết rằng tình yêu như “sóng” , “gió” đến như một lẽ tự nhiên dậy lên trong lòng em như một điều tất yếu phải thế, khi con tim cùng nhịp….

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được

Lòng “Em” tuy mãnh liệt là thế nhưng cũng rất e ấp sâu kín.”Con sóng dưới lòng sâu”, “Con sóng trên mặt nước”…..Con sóng ấy lênh đênh ngoài bể , lang thang giữa khoảng rộng mênh mông, ngày qua ngày nỗi nhớ bờ da diết giống như tấm lòng em nhớ anh nỗi nhớ cồn cào ngày đêm không ngủ được.

Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Nỗi nhớ ấy cồn cào , khao khát được gặp gỡ, tình yêu ấy vượt trên mọi quy luật tự nhiên, nỗi nhớ của em cả trong mơ còn thức.Cách sử dụng : “ Mơ còn thức” gây chú ý cho người đọc bởi cách sử dụng ngôn từ kinh hoạt , nỗi nhớ càng trở nên sâu sắc hơn.

Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh một phương

Tình yêu mạnh liệt là thế nhưng tình yêu cũng son sắc thủy chung không gì sánh bằng.Dẫu em có ở bất cứ nơi đâu phương bắc hay phương nam, dẫu khoảng cách xa bởi chiều dài đất nước thì “em” vẫn luôn hướng về “anh
Như một quy luật tự nhiên con sóng nào rồi cũng sẽ cập biến, nhưng cuộc đời dài ,em biết được quy luật tự nhiên ấy, sợ mottj ngày tình yêu sẽ phai nhạt theo thời gian và e tự hỏi.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn mãi

Làm sao được tan ra thành ngàn con sóng biếc, để em được hòa mình với tình yêu ,để em được nhớ anh,hướng về anh, để mọi khoảnh khắc đẹp là mãi mãi.
Xuân Quỳnh , nhà thơ hiện đại viết văn hay , nồng nàn về tình yêu.Thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng người phũ nữ nhiều trắc ẩn , vừa hồn nhiên , vừa chân thành đằm thắm .Có lẽ vậy mà bài thơ “Sóng” đã đánh thức được lòng người ,khêu gợi sự đồng cảm của bạn đọc . Tình yêu của “Em” thật mãnh liệt và da diết , “em” khao khát yêu đương chờ và nhớ anh , có đôi khi chính em cũng chẳng thể hiểu được nỗi nhớ………

Pin It

Xem thêm

Leave a Reply